蜀葵

宋代 韓琦
炎天花盡歇,錦繡獨成林。不入當時眼,其如向日心。 寶釵知自棄,幽蝶或來尋。誰許清風下,芳醪對一斟。
yán tiān huā jǐn xiē   jǐn xiù chéng lín dāng shí yǎn   xiàng xīn    
bǎo chāi zhī   yōu dié huò lái xún shuí qīng fēng xià fāng   láo duì zhēn