書警

宋代 陸游
束帶接一客,伸紙報一書。 未為甚疲勞,已覺不枝梧。 惟有袖手坐,儼然如齋居。 尚懼精神衰,藥石以自扶。
shù dài jiē   shēn zhǐ bào shū
wèi wéi shèn láo   jué zhī
wéi yǒu xiù shǒu zuò   yǎn rán zhāi
shàng jīng shén shuāi   yào shí