書節孝先生事實於先生詩編之後

宋代 張舜民
古人往矣名空存,爾來冠帶誰其倫。語言淵騫行盜蹠,俯仰不愧何繽繽。 先生道義完且潔,去彼取此非今人。事親豈但綵衣戲,刻木省定長悲辛。 拋官卻掃醉經史,胸中無復留纖塵。履穿袍敝突不墨,辭幣與粟甘清貧。 自從秀髮到白首,造次於是非一晨。當知有昊憫澆散,先生故出拔斯民。 嗟余稟賦雖不敏,管窺偶幸知所因。講聞先生亦已久,云為輒以書諸紳。 朅來廣陵兩閱歲,所得比舊又加親。此編雅什盈數百,覃思成誦驚余神。 恍如聽樂周太廟,黃鐘大呂皦且純。又如典瑞出圭璧,璀璨溢目非玞珉。 偉哉固足信萬一,髣髴想見容彬彬。吾皇圖治急遺逸,空谷相望推蒲輪。 先生高臥焉得遂,細札匪日頒嚴闉。重慚韁鎖脫無計,灑掃猶阻致此身。 願言師法不少懈,異日有立逃湮淪。
rén wǎng míng kōng cún   ěr lái guàn dài shuí lún yán yuān qiān xíng dào zhí   yǎng kuì bīn bīn    
xiān sheng dào wán qiě jié   fēi jīn rén shì qīn dàn cǎi   shěng dìng zhǎng bēi xīn    
pāo guān què sǎo zuì jīng shǐ   xiōng zhōng liú xiān chén chuān páo 穿   gān qīng pín    
cóng xiù dào bái shǒu   zào shì fēi chén dāng zhī yǒu hào mǐn jiāo sàn xiān   sheng chū mín    
jiē bǐng suī mǐn   guǎn kuī ǒu xìng zhī suǒ yīn jiǎng wén xiān sheng jiǔ yún   wéi zhé shū zhū shēn    
qiè lái guǎng líng liǎng yuè suì   suǒ de jiù yòu jiā qīn biān shí yíng shù bǎi tán   chéng sòng jīng shén    
huǎng tīng zhōu tài miào   huáng zhōng jiǎo qiě chún yòu diǎn ruì chū guī cuǐ   càn fēi mín    
wěi zāi xìn wàn   fǎng xiǎng jiàn róng bīn bīn huáng zhì kōng   xiāng wàng tuī lún    
xiān sheng gāo yān suì   zhá fěi bān yán yīn zhòng cán jiāng suǒ tuō   sǎo yóu zhì shēn    
yuàn yán shī shǎo xiè   yǒu táo yān lún