書姜白石昔游詩後

宋代 韓淲
平生未踏洞庭野,亦不曾登南嶽峰。因君談舊遊,恍如常相從。 江淮歷歷轉湘浦,裘馬意氣傳邊烽。吾嘗汎大江,祇見匡廬松。 乘風醉臥帆影底,高浪直濺嵐光濃。日暮泊船時,是時方嚴冬。 雪花壓船船背重,纜搖舵鼓聲如鍾。當年意淺語不到,無句可寫波濤舂。 君詩乃如許,景物不易供。盡歸一毫端,狀出三飛龍。 人間勝處貴著眼,雖有此興無由逢。錢唐山水亦自好,奈何薄宦難從容。 南高北高一千丈,潮頭日夜鳴靈蹤。應有隱者為識賞,青鞋布襪扶杖筇。 君無詫彼我愧此,急還詩卷心徒忪。
píng shēng wèi dòng tíng   céng dēng nán yuè fēng yīn jūn tán jiù yóu huǎng   cháng xiāng cóng    
jiāng huái zhuǎn xiāng   qiú chuán biān fēng cháng fàn jiāng   jiàn kuāng sōng    
chéng fēng zuì fān yǐng   gāo làng zhí jiàn lán guāng nóng chuán shí shì   shí fāng yán dōng    
xuě huā chuán chuán bèi zhòng   lǎn yáo duò shēng zhōng dāng nián qiǎn dào   xiě tāo chōng    
jūn shī nǎi   jǐng gōng jǐn guī háo duān zhuàng   chū sān fēi lóng    
rén jiān shèng chù guì zhù yǎn   suī yǒu xīng yóu féng qián táng shān shuǐ hào nài   báo huàn nán cóng róng    
nán gāo běi gāo qiān zhàng   cháo tóu míng líng zōng yīng yǒu yǐn zhě wèi shí shǎng qīng   xié zhàng qióng    
jūn chà kuì   hái shī juàn xīn sōng