氵隱亭

金朝 元好問
春物已清美,客懷自幽獨。 危亭一徘徊,翛然若新沐。 宿雲淡野川,元氣浮草木。 微茫盡楚尾,平遠疑杜曲。 生平遠遊賦,吟諷心自足。 朅來著世網,抑抑就邊幅。 人生要適情,無榮復何辱。 乾坤入望眼,容我謝羈束。 一笑白鷗前,春波動新綠。
chūn qīng měi   huái yōu
wēi tíng pái huái   xiāo rán ruò xīn
宿 yún dàn chuān   yuán cǎo
wēi máng jǐn chǔ wěi   píng yuǎn
shēng píng yuǎn yóu   yín fěng xīn
qiè lái zhù shì wǎng   jiù biān
rén shēng yào shì qíng   róng
qián kūn wàng yǎn   róng xiè shù
xiào bái ōu qián   chūn dòng xīn