水岩雙硯歌柬藥亭

清代 陳恭尹
玉則美矣磨於物,礪能磨物粗其質。其溫如玉潤可磨,端溪紫石真無匹。 唐家中葉始得名,宋坑宣德已雲精。石工斧鑿越江底,耳邊仰聽聞濤聲。 蛇行鼠穴日益下,燃膏不借三光明。瓊漿玉髓恣求取,青花蕉白如脂凝。 水岩擅美匪自古,依稀記得明崇禎。與君兩硯本一石,當時割玉為雙璧。 分藏篋笥三十春,往往興雲成五色。為君不脛走文章,為君得路通仙籍。 筆飛墨舞信有神,載事紀言世誰敵。共形豈復計菀枯,同調何常異肝膈。 君不見干將莫邪出延津,為躍為潛各龍德。
měi   néng zhì wēn rùn   duān shí zhēn
táng jiā zhōng shǐ míng   sòng kēng xuān yún jīng shí gōng záo yuè jiāng   ěr biān yǎng tīng wén tāo shēng
shé xíng shǔ xué xià   rán gāo jiè sān guāng míng qióng jiāng 漿 suǐ qiú   qīng huā jiāo bái zhī níng
shuǐ yán shàn měi fěi   de míng chóng zhēn jūn liǎng yàn běn shí   dāng shí wèi shuāng
fēn cáng qiè sān shí chūn   wǎng wǎng xīng yún chéng wèi jūn jìng zǒu wén zhāng   wèi jūn de tōng xiān
fēi xìn yǒu shén   zài shì yán shì shuí gòng xíng   tóng diào 調 cháng gān
jūn jiàn gān jiàng chū yán jīn   wèi yuè wèi qián lóng