水亭偶題

宋代 陸游
涼榭閒拈玉笛吹,十年疏放負明時。 溝中木斷誰曾問,空里蓬征自不知。 金井梧桐生晝寂,綠池苹藻弄風漪。 人生行樂從來事,此理何須更細推。
liáng xiè xián niān chuī   shí nián shū fàng míng shí
gōu zhōng duàn shuí céng wèn   kōng péng zhēng zhī
jīn jǐng tóng shēng zhòu   chí píng zǎo nòng fēng
rén shēng xíng cóng lái shì   gèng tuī