睡起已亭午終日涼甚有賦

宋代 陸游
飯罷頹然付一床,曠懷真足傲羲皇。 松棚盡日常如暮,荷沼無風亦自香。 倚杖月生人影瘦,岸巾露透髮根涼。 頗聞王旅徂征近,敷水條山興已狂。
fàn tuí rán chuáng   kuàng huái zhēn ào huáng
sōng péng jìn cháng   zhǎo fēng xiāng
zhàng yuè shēng rén yǐng shòu   àn jīn tòu gēn liáng
wén wáng zhēng jìn   shuǐ tiáo shān xīng kuáng