睡起遣懷

宋代 陸游
百事不能能荷鋤,不鋤菜畦鋤芋區;身存那用十年相,陂壤且為凶歲儲。 百事不學學作詩,不作白紵作竹枝;黃陵廟前風浪惡,青衣渡口行人悲。 老病閉門常憒憒,芋不復鋤詩亦廢;客來剝啄喚不應,一味人間占閒退。 今朝一日三倒床,嘆息春晝如年長。 摩挲困睫喜湯熟,小瓶自拆山茶香。
bǎi shì néng néng chú   chú cài chú   shēn cún yòng shí nián xiāng   bēi rǎng qiě wèi xiōng suì chǔ  
bǎi shì xué xué zuò shī   zuò bái zhù zuò zhú zhī   huáng líng miào qián fēng làng è   qīng kǒu xíng rén bēi  
lǎo bìng mén cháng kuì kuì   chú shī fèi   lái zhuó huàn yīng   wèi rén jiān zhàn xián tuì 退  
jīn zhāo sān dǎo chuáng   tàn chūn zhòu nián zhǎng  
kùn jié tāng shú   xiǎo píng chāi shān chá xiāng