睡起

宋代 許及之
飯了晴窗睡足時,杖藜徐步出荊扉。若無俗事關人意,只有楊花點客衣。 黃鳥怨春渾不住,杜鵑知我亦思歸。鄰家酒熟容賒買,竹筍初生韭菜肥。
fàn le qíng chuāng shuì shí   zhàng chū jīng fēi ruò shì guān rén zhǐ   yǒu yáng huā diǎn    
huáng niǎo yuàn chūn hún zhù   juān zhī guī lín jiā jiǔ shú róng shē mǎi zhú   sǔn chū shēng jiǔ cài féi