睡起

宋代 李之儀
數日不吟語,已覺舌本強。熟處自難忘,是乃真苦相。 簾空睡起足,物我兩俱喪。舉頭見南山,依舊禿相向。 解衣繞屋行,未巾已踉蹌。翻書試遮眼,一抹如白浪。 目足身所先,二者輒相抗。生理從可知,何用更惆悵。 獨有樑上燕,憐我本痴憃。時時作好語,似欲致勸獎。 見爾初銜泥,生子已頡頏。而我猶未歸,茲事固難諒。 安用苦煙塵,無勞獨悽愴。俯仰即陳跡,未易煩度量。 一樽試有求,傳來如鵲盎。頓味毒酒酷,猛釂投晚餉。 倦懷豈復有,舌爛腹斗漲。抱薪救烈火,自取將誰讓。 夜分方半生,劣過逃屬纊。
shù yín   jué shé běn qiáng shú chù nán wàng   shì nǎi zhēn xiāng
lián kōng shuì   liǎng sàng tóu jiàn nán shān   jiù 禿 xiāng xiàng
jiě rào xíng   wèi jīn liàng qiàng fān shū shì zhē yǎn   bái làng
shēn suǒ xiān   èr zhě zhé xiāng kàng shēng cóng zhī   yòng gèng chóu chàng
yǒu liáng shàng yàn   lián běn chī chōng shí shí zuò hǎo   shì zhì quàn jiǎng
jiàn ěr chū xián   shēng jié háng ér yóu wèi guī   shì nán liàng
ān yòng yān chén   láo chuàng yǎng chén   wèi fán liàng
zūn shì yǒu qiú   chuán lái què àng dùn wèi jiǔ   měng jiào tóu wǎn xiǎng
juàn huái yǒu   shé làn dòu zhǎng bào xīn jiù liè huǒ   jiāng shuí ràng
fēn fāng bàn shēng   liè guò táo zhǔ kuàng