水墨橫圖為姜養恬書

明代 王恭
梗樹重林隔花遠,仙源一道緣溪回。太常峰頂千秋雪,石門洞中萬古苔。 石門隱映靈湫窟,積水澄波洞毫髮。龍鳴午夜發天聲,僧定空山見秋月。 美人家住石門東,散帙垂帷杳靄中。千嶂雲來窗戶白,半岩雨過野泉紅。 美人自是儒林秀,叔父風流今白首。醉來莫賭山陰棋,興在寧陪竹林酒。 門前水磑霜花米,席上春盤膾鮮鯉。何意匡廬四五峰,飛落君家畫屏里。 君今見畫思隱淪,謂我年來得句新。誰知紙上千章富,不換倉中五斗陳。
gěng shù zhòng lín huā yuǎn   xiān yuán dào yuán huí tài cháng fēng dǐng qiān qiū xuě shí   mén dòng zhōng wàn tái    
shí mén yǐn yìng líng qiū   shuǐ chéng dòng háo lóng míng fèi tiān shēng sēng   dìng kōng shān jiàn qiū yuè    
měi rén jiā zhù shí mén dōng   sàn zhì chuí wéi yǎo ǎi zhōng qiān zhàng yún lái chuāng hu bái bàn   yán guò quán hóng    
měi rén shì lín xiù   shū fēng liú jīn bái shǒu zuì lái shān yīn xīng   zài níng péi zhú lín jiǔ    
mén qián shuǐ wèi shuāng huā   shàng chūn pán kuài xiān kuāng fēng fēi   luò jūn jiā huà píng    
jūn jīn jiàn huà yǐn lún   wèi nián lái de xīn shéi zhī zhǐ shàng qiān zhāng   huàn cāng zhōng dǒu chén