水龍吟·驛飛穩駕高秋

宋代 李昴英
驛飛穩駕高秋,迎人滿目清新景。秋還有色,芙容照水,晨妝對鏡。雪卷寒蘆,字橫過雁,渡浮孤艇。是騷人行處,腔風調月,香滿袖、過梅嶺。 斷岸煙收人靜。雨聲干、桐疏楓冷。掀髯獨笑,仙翁起舞,臥龍呼醒。近小陽春,為梅也合,遲遲鞭影。更郁孤、一笑追歡,料得坡翁首肯。
fēi wěn jià gāo qiū   yíng rén mǎn 滿 qīng xīn jǐng qiū hái yǒu   róng zhào shuǐ   chén zhuāng duì jìng xuě juǎn hán   héng guò yàn   tǐng shì sāo rén xíng chǔ   qiāng fēng diào 調 yuè   xiāng mǎn 滿 xiù guò méi lǐng
duàn àn yān shōu rén jìng shēng gàn tóng shū fēng lěng xiān rán xiào   xiān wēng   lóng xǐng jìn xiǎo yáng chūn   wèi méi   chí chí biān yǐng gèng xiào zhuī huān   liào de wēng shǒu kěn