水龍吟·武夷一片閒雲

宋代 王槐建
武夷一片閒雲,被風吹落清原頂。溪梅馥馥、飛來相傍,不嫌淒冷。瓦斧爭鳴,絲桐一曲,滿城傾聽。奈陽春未了,驪駒已駕,桐陰底、夢魂醒。 何限吟箋賦筆,甚鄉心、分卻清興。鰲峰勝處,遙知風月,屬誰管領。邂逅何時,無窮事業,有窮光景。但相期、不負初心,此外分、皆前定。
piàn xián yún   bèi fēng chuī luò qīng yuán dǐng méi fēi lái xiāng bàng   xián lěng zhēng míng   tóng   mǎn 滿 chéng qīng tīng nài yáng chūn wèi liǎo   jià   tóng yīn mèng hún xǐng
xiàn yín jiān   shén xiāng xīn fēn què qīng xīng áo fēng shèng chù   yáo zhī fēng yuè   shǔ shuí guǎn lǐng xiè hòu shí   qióng shì   yǒu qióng guāng jǐng dàn xiāng chū xīn   wài fēn jiē qián dìng