水龍吟·晚晴一碧天如水

宋代 盧並
晚晴一碧天如水,風約塵埃都掃。素娥睡起,玉輪穩駕,初離海表。碾破秋雲,涌成銀闕,光欺南斗。想廣寒宮裡,風流女伴,應都把、仙歌奏。夜永風生悄悄。耀冰雪、寒侵重嶠。今宵休道,從來此夕,陰多晴少。坐久更深,露冷襟袖,不禁清曉。更天風吹下,桂香拂袂,想蟠根老。
wǎn qíng tiān shuǐ   fēng yuē chén āi dōu sǎo é shuì   lún wěn jià   chū hǎi biǎo niǎn qiū yún   yǒng chéng yín quē   guāng nán dòu xiǎng guǎng hán gōng   fēng liú bàn   yīng dōu xiān zòu yǒng fēng shēng qiāo qiāo yào 耀 bīng xuě hán qīn zhòng jiào jīn xiāo xiū dào   cóng lái   yīn duō qíng shǎo zuò jiǔ gēng shēn   lěng jīn xiù   jīn qīng xiǎo gèng tiān fēng chuī xià   guì xiāng mèi   xiǎng pán gēn lǎo