水龍吟(壽李尚書)

宋代 程必
道家弱水蓬萊,鯨波萬里誰知得。人間自有,南昌居士,仙風道骨。詩似白星,貌如聃老,風塵挺出。向謫仙家裡,滕王閣畔,飄玉佩、下丹闕。 黃髮四朝元老,又誰知、重生綠髮。手提一筆,活人多少,三千功積。已冠文昌,人人瞻望,玉樞躔逼。對新涼、酒頰微紅,宛是一星南極。
dào jiā ruò shuǐ péng lái   jīng wàn shéi zhī rén jiān yǒu   nán chāng shì   xiān fēng dào shī shì bái xīng   mào dān lǎo   fēng chén tǐng chū xiàng zhé xiān jiā   téng wáng pàn   piāo pèi xià dān quē
huáng cháo yuán lǎo   yòu shéi zhī zhòng shēng shǒu   huó rén duō shǎo   sān qiān gōng guān wén chāng   rén rén zhān wàng   shū chán duì xīn liáng jiǔ jiá wēi hóng   wǎn shì xīng nán