水龍吟 梨花,和周美成韻

明代 陳霆
醉顏消盡東風,一枝迥出紛華地。暖香吹雪,淡妝欺粉,群芳羞避。 靜院無人,閒庭轉午,重門深閉。倚闌干無語,玉容寂寞,為滴盡傷春淚。 愁到黃昏時候,漏聲沉、隔牆歌吹。疏簾淡月,離懷喚醒,夢魂驚起。 細雨簾纖,輕雲低娜,不禁春意。算東皇、獨付清標,正好與梅花比。
zuì yán xiāo jìn dōng fēng   zhī jiǒng chū fēn huá nuǎn xiāng chuī xuě dàn   zhuāng fěn qún   fāng xiū    
jìng yuàn rén   xián tíng zhuǎn   chóng mén shēn lán gān   róng wèi   jǐn shāng chūn lèi    
chóu dào huáng hūn shí hou   lòu shēng chén qiáng chuī shū lián dàn yuè huái   huàn xǐng mèng hún   jīng      
lián xiān   qīng yún   jīn chūn suàn dōng huáng qīng biāo zhèng hǎo   méi huā