水龍吟(丁經之用韻詠園亭,次韻以謝)

宋代 張榘
近家添得園亭,曉山時看飛雲過。擁石栽梅,疏池傍竹,剪除蕪污。更喜南牆,杏腮桃臉,含羞微露。算鶯花世界,都來十畝,規模好、何須大。 開放兩眉上鎖。把春前、新醅撥破。病酒無聊,且容觴客,無多酌我。底用歌喉,柳邊自有,鳴禽相和。逗歸來,折得花枝教看,似人人麼。
jìn jiā tiān yuán tíng   xiǎo shān shí kàn fēi yún guò yōng shí zāi méi   shū chí bàng zhú   jiǎn chú gèng nán qiáng   xìng sāi táo liǎn   hán xiū wēi suàn yīng huā shì jiè   dōu lái shí   guī hǎo
kāi fàng liǎng méi shàng suǒ chūn qián xīn pēi bìng jiǔ liáo   qiě róng shāng   duō zhuó yòng hóu   liǔ biān yǒu   míng qín xiāng dòu guī lái   zhé huā zhī jiào kàn   shì rén rén me