水檻遣心

唐代 杜甫
去郭軒楹敞,無村眺望賒。 澄江平少岸,幽樹晚多花。 細雨魚兒出,微風燕子斜。 城中十萬戶,此地兩三家。 蜀天常夜雨,江檻已朝晴。 葉潤林塘密,衣干枕席清。 不堪祗老病,何得尚浮名。 淺把涓涓酒,深憑送此生。
guō xuān yíng chǎng   cūn tiào wàng shē
chéng jiāng píng shǎo àn   yōu shù wǎn duō huā
ér chū   wēi fēng yàn zi xié
chéng zhōng shí wàn   liǎng sān jiā
shǔ tiān cháng   jiāng kǎn cháo qíng
rùn lín táng   gàn zhěn qīng
kān zhī lǎo bìng   de shàng míng
qiǎn juān juān jiǔ   shēn píng sòng shēng