水調歌頭(自龍眠李氏夜過臞山康氏,走筆和其家燈障水調,迫暮始歸)

宋代 劉辰翁
不成三五夜,不放霎時晴。長街燈火三兩,到此眼方明。把似每時庭,傳說個般障子,無路與君行。推手復卻手,都付斷腸聲。|| 漏通曉,燈收市,人下棚。中山鐵馬何似,遺恨杳難平。一落摻撾聲憤,再見大晟舞罷,樂事總傷情。便有塵隨馬,也任雨霖鈴。
chéng sān   fàng shà shí qíng cháng jiē dēng huǒ sān liǎng   dào yǎn fāng míng měi shí tíng   chuán shuō bān zhàng   jūn xíng tuī shǒu què shǒu   dōu duàn cháng shēng   |   |
lòu tōng xiǎo   dēng shōu shì   rén xià péng zhōng shān tiě   hèn yǎo nán píng luò càn zhuā shēng fèn   zài jiàn shèng   shì zǒng shāng qíng biàn 便 yǒu chén suí   rèn lín líng