水調歌頭·天宇正高爽

宋代 吳潛
天宇正高爽,更躡最高樓。長風為我驅駕,極目海山頭。不用牛山孟浩,不用齊山杜牧,人景自堪酬。舉酒酹空闊,汗漫與為游。 捻黃花,憐白首,恨難收。頹齡使汝能制,何待更封留。眼底朱甍畫棟,往往人非物是,蟋蟀自鳴秋。萬里一搔首,無處著蕭颼。
tiān zhèng gāo shuǎng   gèng niè zuì gāo lóu cháng fēng wèi jià   hǎi shān tóu yòng niú shān mèng hào   yòng shān   rén jǐng kān chóu jiǔ lèi kōng kuò   hàn màn wèi yóu
niǎn huáng huā   lián bái shǒu   hèn nán shōu tuí líng shǐ 使 néng zhì   dài gèng fēng liú yǎn zhū méng huà dòng   wǎng wǎng rén fēi shì   shuài míng qiū wàn sāo shǒu   chǔ zhù xiāo sōu