水調歌頭·秋杪暑方退

宋代 李綱
秋杪暑方退,清若玉壺冰。高樓對月,天上宮殿不曾扃。散下悽然風露,影照江山如晝,渾覺俗緣輕。弋者欲何慕,鴻羽正冥冥。世間法,唯此事,最堪憑。太虛心量,聊假梨棗制頹齡。但使心安身健,靜看草根泉際,吟蚓與飛螢。一坐小千劫,無念契無生。
qiū miǎo shǔ fāng tuì 退   qīng ruò bīng gāo lóu duì yuè   tiān shàng gōng diàn 殿 céng jiōng sàn xià rán fēng   yǐng zhào jiāng shān zhòu   hún jué yuán qīng zhě   hóng zhèng míng míng shì jiān   wéi shì   zuì kān píng tài xīn liàng   liáo jiǎ zǎo zhì tuí líng dàn shǐ 使 xīn ān shēn jiàn   jìng kàn cǎo gēn quán   yín yǐn fēi yíng zuò xiǎo qiān jié   niàn shēng