水調歌頭·碾就一輪玉

宋代 李曾伯
碾就一輪玉,掃盡四邊塵。白乎不涅不磷,千古此丰神。領略常娥體態,寂寞謫仙材調,四海豈無人。安得金丹訣,長駐玉顏春。 鏡圓明,冰樣潔,水來清。良宵難值如許,何惜且留賓。擬喚桓伊三弄,影轉畫檐西畔,鐘鼓趣殘更。肺腑盡霜雪,麴櫱不能醺。
niǎn jiù lún   sǎo jǐn biān chén bái niè lín   qiān fēng shén lǐng lüè cháng é tài   zhé xiān cái diào 調   hǎi rén ān jīn dān jué   zhǎng zhù yán chūn
jìng yuán míng   bīng yàng jié   shuǐ lái qīng liáng xiāo nán zhí   qiě liú bīn huàn huán sān nòng   yǐng zhuǎn huà yán 西 pàn   zhōng cán gēng fèi jǐn shuāng xuě   niè néng xūn