水調歌頭·落日水亭靜

宋代 王濯
落日水亭靜,藕葉勝花香。時賢飛蓋,松間喝道挾胡床。暑氣林深不受,山色晚來逾好,頓覺酒尊涼。妙語發天籟,幽眇亦張皇。射者中,弈者勝,興悠長。佳人雪藕,更調冰水賽寒漿。驚餌游魚深逝,帶箭山禽高舉,此話要商量。溪上采菱女,三五傍垂楊。
luò shuǐ tíng jìng   ǒu shèng huā xiāng shí xián fēi gài   sōng jiān dào xié chuáng shǔ lín shēn shòu   shān wǎn lái hǎo   dùn jué jiǔ zūn liáng miào tiān lài   yōu miǎo zhāng huáng shè zhě zhōng   zhě shèng   xīng yōu cháng jiā rén xuě ǒu   gēng diào 調 bīng shuǐ sài hán jiāng 漿 jīng ěr yóu shēn shì   dài jiàn shān qín gāo   huà yào shāng liáng shàng cǎi líng   sān bàng chuí yáng