水調歌頭

宋代 程大昌
嘗思之,苕霅水清可鑑,邑屋之影入焉。而甍棟丹堊,悉能透現本象,有如水玉。故善為言者,得以裒撮其美而曰:此其宮蓋水晶為之,如騷人之謂寶闕珠宮,下其類也。則豈容一地獨擅此名也。茲承詞見及,無以為報,輒取此意,稍加隱括,用來況水調歌頭為腔,輒以奉呈。若遂有取,可補地誌之闕,不但持杯一笑也。 綠淨貫闤闠,夾岸是樓台。樓台分影倒臥,千丈郁崔嵬。此是化人奇變,能使山巔水底,對出兩蓬萊。溪滸有仙觀,苕霅信佳哉。 水晶宮,誰著語,半嘲詼。世閒那有,如許磊砢棟樑材。每遇天容全碧,仍更苹風不動,相與夜深來。飲子以明月,淨洗舊塵埃。
cháng zhī   tiáo zhá shuǐ qīng jiàn   zhī yǐng yān ér méng dòng dān è   néng tòu xiàn běn xiàng   yǒu shuǐ shàn wéi yán zhě   póu cuō měi ér yuē   gōng gài shuǐ jīng wèi zhī   sāo rén zhī wèi bǎo quē zhū gōng   xià lèi róng shàn míng chéng jiàn   wéi bào   zhé   shāo jiā yǐn kuò   yòng lái kuàng shuǐ diào 調 tóu wèi qiāng   zhé fèng chéng ruò suì yǒu   zhì zhī quē   dàn chí bēi xiào
jìng guàn huán huì   jiā àn shì lóu tái lóu tái fēn yǐng dǎo   qiān zhàng cuī wéi shì huà rén biàn   néng shǐ 使 shān diān shuǐ   duì chū liǎng péng lái yǒu xiān guān   tiáo zhá xìn jiā zāi
shuǐ jīng gōng   shuí zhù   bàn cháo huī shì xián yǒu   lěi luǒ dòng liáng cái měi tiān róng quán   réng gèng píng fēng dòng   xiāng shēn lái yǐn zi míng yuè   jìng jiù chén āi