水調歌頭

宋代 袁去華
天下最奇處,綠水照朱樓。三高仙去,白頭千古想風流。跨海晴虹垂飲,極目滄波無際,落日去漁舟。苹末西風起,橘柚洞庭秋。 記當年,攜長劍,覓封侯。而今憔悴長安,客里嘆淹留。回首洪崖西畔,隨分生涯可老,卒歲不知愁。做個終焉計,誰羨五湖游。
tiān xià zuì chù   shuǐ zhào zhū lóu sān gāo xiān   bái tóu qiān xiǎng fēng liú kuà hǎi qíng hóng chuí yǐn   cāng   luò zhōu píng 西 fēng   yòu dòng tíng qiū
dāng nián   xié cháng jiàn   fēng hóu ér jīn qiáo cuì cháng ān   tàn yān liú huí shǒu hóng 西 pàn   suí fēn shēng lǎo   suì zhī chóu zuò zhōng yān   shuí xiàn yóu