水調歌頭

元代 王庭筠
秋風禿林葉,卻與鬢生華。十年長短亭里,落日冷邊笳。 飛雁白雲千里,況是登山臨水,無賴客思家。獨鶴歸何晚,已後滿林鴉。 望蓬山,雲海闊,浩無涯。安期玉舄何處,袖有棗如瓜。 一笑那知許事,且看尊前故態,耳熱眼生花。肝肺出芒角,漱墨作枯楂。
qiū fēng 禿 lín   què bìn shēng huá shí nián cháng duǎn tíng   luò lěng biān jiā
fēi yàn bái yún qiān   kuàng shì dēng shān lín shuǐ   lài jiā guī wǎn   hòu mǎn 滿 lín
wàng péng shān   yún hǎi kuò   hào ān chǔ   xiù yǒu zǎo guā
xiào zhī shì   qiě kàn zūn qián tài   ěr yǎn shēng huā gān fèi chū máng jiǎo   shù zuò zhā