水調歌頭

宋代 劉辰翁
寂寂復寂寂,此月古時明。銀河也變成陸,灰劫斷槎橫。歷落英雄孺子,滅沒龍光牛斗,勝敗黯然平。玉笛叫空闊,終有故人情。 雁南飛,烏繞樹,鶴歸城。問君有酒,何不鼓瑟更吹笙。我飲嗚嗚起舞,我舞僛僛白髮,顧影可憐生。舊日中秋客,幾處幾回晴。
  yuè shí míng yín biàn chéng   huī jié duàn chá héng luò yīng xióng   miè lóng guāng niú dòu   shèng bài àn rán píng jiào kōng kuò   zhōng yǒu rén qíng
yàn nán fēi   rào shù   guī chéng wèn jūn yǒu jiǔ   gèng chuī shēng yǐn   bái   yǐng lián shēng jiù zhōng qiū   chù huí qíng