誰把閒愁付綠楊

宋代 徐積
誰把閒愁付綠楊,我疑渾是別離腸。每教啼鳥呼春色,更共平蕪送夕陽。 山下人行雲慘慘,渡頭船去水茫茫。高樓亦有思歸客,莫望天涯尋故鄉。
shuí xián chóu yáng   hún shì bié cháng měi jiào niǎo chūn gèng   gòng píng sòng yáng    
shān xià rén xíng yún cǎn cǎn   tóu chuán shuǐ máng máng gāo lóu yǒu guī   wàng tiān xún xiāng