書懷寄所知

明代 王恭
孟冬天氣肅,北風何淒涼。引領望江介,凝霜沾我裳。 非無越鄉感,別久以為常。終懷首丘念,欲往川無梁。 越鳥辭舊林,燕禽正南翔。清川去悠悠,離心日已長。 盛年不再至,玄鬢忽已霜。駕言適皇邑,遠結金與張。 片言不合意,東還守空堂。因書訴知己,恨恨中自傷。
mèng dōng tiān   běi fēng liáng yǐn lǐng wàng jiāng jiè   níng shuāng zhān shang
fēi yuè xiāng gǎn   bié jiǔ wéi cháng zhōng huái shǒu qiū niàn   wǎng chuān liáng
yuè niǎo jiù lín   yàn qín zhèng nán xiáng qīng chuān yōu yōu   xīn zhǎng
shèng nián zài zhì   xuán bìn shuāng jià yán shì huáng   yuǎn jié jīn zhāng
piàn yán   dōng hái shǒu kōng táng yīn shū zhī   hèn hèn zhōng shāng