述懷寄呂帥

宋代 徐積
君看關西山壁立,春雲突盡春空窄。濃嵐灑去渭川寒,孤峰深與秦天碧。 白雲流水豈無情,立馬吟詩定相憶。且倩東風先寄聲,我整西裝期已迫。 吟到秋風放我歸,歸來待作瀟湘客。
jūn kàn guān 西 shān   chūn yún jǐn chūn kōng zhǎi nóng lán wèi chuān hán   fēng shēn qín tiān    
bái yún liú shuǐ qíng   yín shī dìng xiāng qiě qiàn dōng fēng xiān shēng   zhěng zhuāng 西    
yín dào qiū fēng fàng guī   guī lái dài zuò xiāo xiāng