述懷呈十七家叔

宋代 陳與義
兒時學道逃悲歡,只今未免憂饑寒。 浮生萬事蟻旋磨,冷官十年魚上竿。 竹林步兵亦忍辱,長安閉門出無仆。 門前故人擁廬兒,政坐向來甘碌碌。 公不見古人有待良不多,利名溺人甚風波。 垂露成幃仲長統,明月為燭張志和。 塵中別多會日少,世事欲談何可了。 胸中萬卷已無用,勸公留眼送飛鳥。 兩翁觀光今幾時,賦歸有約時已稽。 未暇藏身北山北,且須覓地西枝西。 願從我翁歸洗耳,不用妓女汙山水。 肩輿亦莫要僕夫,自有門生與兒子。
ér shí xué dào táo bēi huān   zhī jīn wèi miǎn yōu hán  
shēng wàn shì xuán   lěng guān shí nián shàng gān 竿  
zhú lín bīng rěn   cháng ān mén chū  
mén qián rén yōng ér   zhèng zuò xiàng lái gān  
gōng jiàn rén yǒu dài liáng duō   míng rén shén fēng  
chuí chéng wéi zhòng cháng tǒng   míng yuè wèi zhú zhāng zhì  
chén zhōng bié duō huì shǎo   shì shì tán le  
xiōng zhōng wàn juàn yòng   quàn gōng liú yǎn sòng fēi niǎo  
liǎng wēng guān guāng jīn shí   guī yǒu yuē shí  
wèi xiá cáng shēn běi shān běi   qiě 西 zhī 西  
yuàn cóng wēng guī ěr   yòng shān shuǐ  
jiān 輿 yào   yǒu mén shēng ér zi