述懷

宋代 吳芾
我愛白樂天,千載共稱賢。 行年七十五,奄忽遂溘先。 我愛范忠宣,一代名德全。 年齡甫至此,亦復成棄捐。 二公雖已逝,四海至今傳。 顧我百無事,幸及二公年。 今夏疾疢作,已分歸黃泉。 偶然得無事,固荷天見憐。 但我有一語,恰欲與天言。 有生則有死,如行者言旋。 我是久行客,亦自應息肩。 念人處一世,動為世網纏。 開口罕歡笑,觸緒多憂煎。 縱使至百歲,終困塵俗緣。 不如早瞑目,庶以全吾天。 是非與寵辱,總不到我前。 一心亦安靜,卻得返自然。 況我辦歸計,久已止新阡。
ài bái tiān   qiān zǎi gòng chēng xián  
xíng nián shí   yǎn suì xiān  
ài fàn zhōng xuān   dài míng quán  
nián líng zhì   chéng juān  
èr gōng suī shì   hǎi zhì jīn chuán  
bǎi shì   xìng èr gōng nián  
jīn xià chèn zuò   fēn guī huáng quán  
ǒu rán shì   tiān jiàn lián  
dàn yǒu   qià tiān yán  
yǒu shēng yǒu   xíng zhě yán xuán  
shì jiǔ xíng   yīng jiān  
niàn rén chù shì   dòng wèi shì wǎng chán  
kāi kǒu hǎn huān xiào   chù duō yōu jiān  
zòng shǐ 使 zhì bǎi suì   zhōng kùn chén yuán  
zǎo míng   shù quán tiān  
shì fēi chǒng   zǒng dào qián  
xīn ān jìng   què fǎn rán  
kuàng bàn guī   jiǔ zhǐ xīn qiān