書閣

宋代 曾鞏
自憐野性生來拙,誰許交情晚最親?世路因仍憂檻阱,他鄉衰暮傍風塵。 惟將菽藿還求志,未有絲毫可為人。一畝蕭然須暫得,欲偷閒日長精神。
lián xìng shēng lái zhuō   shuí jiāo qing wǎn zuì qīn   shì yīn réng yōu kǎn jǐng   xiāng shuāi bàng fēng chén  
wéi jiāng shū huò hái qiú zhì   wèi yǒu háo wéi rén xiāo rán zàn   tōu xián zhǎng jīng shén