書感

宋代 王松
薄產如才減,衰親更病纏。醫心書作藥,餬口硯為田。 塊壘填胸次,瘡痍滿目前!弟兄今半逝,清夜淚潸然!
chǎn cái jiǎn   shuāi qīn gèng bìng chán xīn shū zuò yào   kǒu yàn wèi tián    
kuài lěi tián xiōng   chuāng mǎn 滿 qián   xiōng jīn bàn shì   qīng lèi shān rán