述憤一十七首弘治乙丑年四月作是時坐劾壽寧侯逮詔獄 其十五

明代 李夢陽
明月出東方,徒行反家室。室人走相訊,問我何由出。 明知非夢寐,欲辯仍自失。喜極雙涕零,轉面各銜恤。 垂鐙照緗卷,浮埃滿朱瑟。愁言卒未傾,忽復見晨日。
míng yuè chū dōng fāng   xíng fǎn jiā shì shì rén zǒu xiàng xùn wèn   yóu chū    
míng zhī fēi mèng mèi   biàn réng shī shuāng líng zhuǎn   miàn xián    
chuí dèng zhào xiāng juǎn   āi mǎn 滿 zhū chóu yán wèi qīng   jiàn chén