述憤一十七首弘治乙丑年四月作是時坐劾壽寧侯逮詔獄 其十二

明代 李夢陽
小草生枯桑,芊芊競芳辰。雖雲殊本根,寄託各有因。 自我罹幽囚,忽焉經浹旬。我兄千里餘,渺渺長河津。 妻子日望余,蒼蒼隔西鄰。所幸二三友,笑言越昏晨。 宵鐙促燕膝,昵語忘苦辛。患難苟相得,毋論骨肉親。
xiǎo cǎo shēng sāng   qiān qiān jìng fāng chén suī yún shū běn gēn   tuō yǒu yīn    
yōu qiú   yān jīng jiā xún xiōng qiān miǎo   miǎo cháng jīn    
wàng   cāng cāng 西 lín suǒ xìng èr sān yǒu xiào   yán yuè hūn chén    
xiāo dèng yàn   wàng xīn huàn nàn gǒu xiāng de   lùn ròu qīn