述憤一十七首弘治乙丑年四月作是時坐劾壽寧侯逮詔獄 其十四

明代 李夢陽
皇矣彼上帝,赫赫敷明威。四序舒以慘,中有玄妙機。 燭龍躍天門,一朝景光回。昔為霜下草,今為日中葵。 稽首沐罔極,欲報難為詞。
huáng shàng   míng wēi shū cǎn zhōng   yǒu xuán miào    
zhú lóng yuè tiān mén   zhāo jǐng guāng huí wèi shuāng xià cǎo jīn   wèi zhōng kuí    
shǒu wǎng   bào nán wéi