數椽

宋代 毛珝
梅有清香竹有陰,數椽於此寄幽深。舊看歸雁拋孤旅,新聽啼螿悔苦吟。 幾卷書皆先世跡,一張琴是古人心。柴門未必無知己,何必江湖在遠尋。
méi yǒu qīng xiāng zhú yǒu yīn   shù chuán yōu shēn jiù kàn guī yàn pāo   xīn tīng jiāng huǐ yín
juǎn shū jiē xiān shì   zhāng qín shì rén xīn chái mén wèi zhī   jiāng zài yuǎn xún