霜月

宋代 陸游
枯草霜花白,寒窗月影新。 驚鴉時繞樹,吠犬遠隨人。 出仕讒銷骨,歸耕病滿身。 世間輸壞衲,切莫勸冠巾。
cǎo shuāng huā bái   hán chuāng yuè yǐng xīn
jīng shí rào shù   fèi quǎn yuǎn suí rén
chū shì chán xiāo   guī gēng bìng mǎn 滿 shēn
shì jiān shū huài   qiè quàn guàn jīn