霜夜即景

清代 戴粟珍
瓦背霜落寒生棱,殘月弄影清於冰。空階但覺露華滴,老竹撲折纏枯藤。 霜氣化煙煙入月,月霧含霜皎於雪。漫空亂滾兜羅綿,樓台倒入天際白。 大千都入混茫中,一氣鼓出雲蓬蓬。我想乾坤未造始,玄黃混沌將無同。 斯時定有方瞳翁,虛無遊戲騎白龍。星冠羽帔不可見,似聞仙樂聲搖空。 忽然霜飆疾如箭,淨掃長天開匹練。樓觀城郭出空中,滿地霜華飛片片。 兀立我已寒不溫,一縷涼澈玻璃魂。閉戶方欲覓詩夢,老鶴一聲來叩門。
bèi shuāng luò hán shēng léng   cán yuè nòng yǐng qīng bīng kōng jiē dàn jué huá   lǎo zhú zhé chán téng
shuāng huà yān yān yuè   yuè hán shuāng jiǎo xuě màn kōng luàn gǔn dōu luó mián 綿   lóu tái dào tiān bái
qiān dōu hùn máng zhōng   chū yún péng péng xiǎng qián kūn wèi zào shǐ   xuán huáng hùn dùn jiāng tóng
shí dìng yǒu fāng tóng wēng   yóu bái lóng xīng guān pèi jiàn   shì wén xiān shēng yáo kōng
rán shuāng biāo jiàn   jìng sǎo cháng tiān kāi liàn lóu guàn chéng guō chū kōng zhōng   mǎn 滿 shuāng huá fēi piàn piàn
hán wēn   liáng chè hún fāng shī mèng   lǎo shēng lái kòu mén