霜葉飛(詠雪)

宋代 楊澤民
朔風嚴緊,長空布、同雲低黯天表。更堪中夕振寒威,欹枕風聲悄。望皓潔、窗紗向曉。珠簾才上銀鉤小。聽美人都驚□,老盡群山,遠近相照。 深意勸客金尊,皚皚千里,瓊台瑤圃重到。綺羅香暖恣歡娛,暫爾寬懷抱。更幾朵、梅花開了。巡檐聊與花相調。算瑞氣、豐穰兆。來歲強如,舊年多少。
shuò fēng yán jǐn   cháng kōng tóng yún àn tiān biǎo gèng kān zhōng zhèn hán wēi   zhěn fēng shēng qiāo wàng hào jié chuāng shā xiàng xiǎo zhū lián cái shàng yín gōu xiǎo tīng měi rén dōu jīng     lǎo jìn qún shān   yuǎn jìn xiāng zhào
shēn quàn jīn zūn   ái ái qiān   qióng tái yáo zhòng dào luó xiāng nuǎn huān   zàn ěr kuān huái bào gèng duǒ méi huā kāi le xún yán liáo huā xiāng diào 調 suàn ruì fēng ráng zhào lái suì qiáng   jiù nián duō shǎo