霜葉飛·霜林凋晚

宋代 沈唐
霜林凋晚,危樓迥,登臨無限秋思。望中閒想,洞庭波面,亂紅初墜。更蕭索、風吹渭水。長安飛舞千門裡。變景摧芳榭,唯有蘭衰暮業,菊殘餘蕊。 
 回念花滿華堂,美人一去,鎮掩香閨經歲。又觀珠露,碎點蒼苔,敗梧飄砌。謾贏得、相思淚眼,東君早作歸來計。便莫惜丹青手,重與芳菲,萬紅千翠。
 
shuāng lín diāo wǎn   wēi lóu jiǒng   dēng lín xiàn qiū wàng zhōng xián xiǎng   dòng tíng miàn   luàn hóng chū zhuì gèng xiāo suǒ fēng chuī wèi shuǐ cháng ān fēi qiān mén biàn jǐng cuī fāng xiè   wéi yǒu lán shuāi   cán ruǐ
  &   #   1   3   ; &# 13; huí niàn 滿 huā mǎn   huá táng měi   rén zhèn yǎn xiāng guī jīng suì   yòu guān zhū   suì diǎn cāng tái bài piāo mán yíng de   xiāng lèi yǎn dōng jūn zǎo 便 zuò guī lái   biàn dān   qīng shǒu zhòng   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;