霜葉飛  七夕

明代 劉基
鯉魚風起,津梁斷、盈盈一水難渡。藕花相向自成蓮,誰道中心苦。 又不覺、明星在戶,鵲橋橫跨黃姑渚。怕喜極悲生,似那日匆匆,再把歡笑辜負。 堪恨桂闕姮娥,乘雲驂霧,便踏龍尾先去。碧雞啼罷鳳樓寒,早漏聲催鼓。 盼油壁香車駕了,踟躕欲覓頻回顧。但暗滴、真珠落,教向人間,散成飛雨。
fēng   jīn liáng duàn yíng yíng shuǐ nán ǒu huā xiāng xiàng chéng lián   shuí dào zhōng xīn
yòu jué míng xīng zài   què qiáo héng kuà huáng zhǔ bēi shēng   shì cōng cōng   zài huān xiào
kān hèn guì quē héng é   chéng yún cān   biàn 便 lóng wěi xiān fèng lóu hán   zǎo lòu shēng cuī
pàn yóu xiāng chē jià le   chí chú pín huí dàn àn zhēn zhū luò   jiào xiàng rén jiān   sàn chéng fēi