霜葉飛(大石)

宋代 周邦彥
露迷衰草。疏星掛,涼蟾低下林表。素娥青女斗嬋娟,正倍添淒悄。漸颯颯、丹楓撼曉。橫天雲浪魚鱗小。似故人相看,又透入、清輝半餉,特地留照。 迢遞望極關山,波穿千里,度日如歲難到。鳳樓今夜聽秋風,奈五更愁抱。想玉匣、哀弦閉了。無心重理相思調。見皓月、牽離恨,屏掩孤顰,淚流多少。
shuāi cǎo shū xīng guà   liáng chán xià lín biǎo é qīng dòu chán juān   zhèng bèi tiān qiāo jiàn dān fēng hàn xiǎo héng tiān yún làng lín xiǎo shì rén xiàng kàn   yòu tòu qīng huī bàn xiǎng   liú zhào
tiáo wàng guān shān   chuān 穿 qiān   suì nán dào fèng lóu jīn tīng qiū fēng   nài gēng chóu bào xiǎng xiá āi xián le xīn zhòng xiāng diào 調 jiàn hào yuè qiān hèn   píng yǎn pín   lèi liú duō shǎo