霜葉飛 伯兄之戚已更歲矣,笏侄自粵歸汴,由汴來蜀,泫然賦此

清代 周之琦
素冠銜涕,重相見,傷心塵面憔悴。去年輕趁片帆風,送箭波長逝。 甚浹月、珠江戾止。無端啼濕春鵑淚。但愛日庭前,且幸得、孤雛侍側,馨膳聊慰。 追念妙墨淵雲,香名早飲,共說平步千里。盛筵燒尾只須臾,奈鏡蓉空萎。 嘆寂寂鄉園夢裡,郊祁忍更論前事。聽雁聲、哀弦外,隻影天涯,斷魂誰倚。
guān xián   zhòng xiāng jiàn   shāng xīn chén miàn qiáo cuì nián qīng chèn piàn fān fēng   sòng jiàn cháng shì
shén jiā yuè zhū jiāng zhǐ duān shī chūn juān lèi dàn ài tíng qián   qiě xìng de chú shì   xīn shàn liáo wèi
zhuī niàn miào yuān yún   xiāng míng zǎo yǐn   gòng shuō píng qiān shèng yán shāo wěi zhǐ   nài jìng róng kōng wēi
tàn xiāng yuán mèng   jiāo rěn gèng lùn qián shì tīng yàn shēng āi xián wài   zhī yǐng tiān   duàn hún shuí