霜葉飛 鬢梅

清代 蔣春霖
翠禽啼緊空閨暮,殘妝都怨朱粉。玉釵微墮一枝斜,籬角黃昏近。 看月下、疏香暗引。春愁先上徐娘鬢。向紙閣蘆簾,傍燭影、低迷夜來,無限丰韻。 爭奈絳縷淒涼,冷紅吹罷,那時歸又難准。髻鬟低處不勝寒,自倚東風問。 怕竹外、腰支瘦損,瓊奩珠琲飄零盡。待寄回、西州句,雙挽芻雅,玉奴棲穩。
cuì qín jǐn kōng guī   cán zhuāng dōu yuàn zhū fěn chāi wēi duò zhī xié   jiǎo huáng hūn jìn    
kàn yuè xià shū xiāng àn yǐn chūn chóu xiān shàng niáng bìn xiàng zhǐ lián bàng zhú yǐng   lái xiàn fēng yùn            
zhēng nài jiàng liáng   lěng hóng chuī   shí guī yòu nán zhǔn huán chù shèng hán   dōng fēng wèn    
zhú wài yāo zhī shòu sǔn qióng   lián zhū bèi piāo líng jǐn dài huí zhōu shuāng 西 wǎn chú     wěn