霜葉飛

宋代 方千里
塞雲垂地,堤煙重,燕鴻初度江表。露荷風柳向人疏,台榭還清悄。恨脈脈、離情怨曉。相思魂夢銀屏小。奈倦客征衣,自遍拂塵埃,玉鏡羞照。 無限靜陌幽坊,追歡尋賞,未落人後先到。少年心事轉頭空,況老來懷抱。盡綠葉紅英過了。離聲慵整當時調。問麗質,從憔悴,消減腰圍,似郎多少。
sāi yún chuí   yān zhòng   yàn hóng chū jiāng biǎo fēng liǔ xiàng rén shū   tái xiè huán qīng qiāo hèn qíng yuàn xiǎo xiāng hún mèng yín píng xiǎo nài juàn zhēng   biàn chén āi   jìng xiū zhào
xiàn jìng yōu fāng   zhuī huān xún shǎng   wèi luò rén hòu xiān dào shào nián xīn shì zhuǎn tóu kōng   kuàng lǎo lái huái bào jǐn hóng yīng guò le shēng yōng zhěng dāng shí diào 調 wèn zhì   cóng qiáo cuì   xiāo jiǎn yāo wéi   shì láng duō shǎo