霜葉

明代 陳瑚
晴光散秋暮,天地嗒然真。樹樹老將至,山山紅又新。 有聲宜獨夜,不定似羈人。莫嘆成搖落,含風別是春。
qíng guāng sàn qiū   tiān rán zhēn shù shù lǎo jiàng zhì shān   shān hóng yòu xīn    
yǒu shēng   dìng shì rén tàn chéng yáo luò hán   fēng bié shì chūn