雙燕

唐代 杜甫
旅食驚雙燕,銜泥入此堂。應同避燥濕,且復過炎涼。 養子風塵際,來時道路長。今秋天地在,吾亦離殊方。
shí jīng shuāng yàn   xián táng yīng tóng zào shī   qiě guò yán liáng
yǎng fēng chén   lái shí dào cháng jīn qiū tiān zài   shū fāng